Tìm kiếm

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

Câu chuyện giáo dục



Cuối năm học 2010-2011, như thông lệ, Trường THPT Nhân Văn (Q.Tân Phú, TP.HCM) khuyến khích học sinh lớp 12 viết lên suy nghĩ của mình để tri ân những người các bạn kính mến. “Tôi bàng hoàng” - cô Hoàng Thị Minh Liên, hiệu trưởng nhà trường, nhớ lại cảm xúc của mình khi đọc lá thư viết tay của cô học trò Lê Thị Như Ngọc.
“Ba có biết con đau lắm không?”
Hiện Ngọc đang là sinh viên năm 2 Trường ĐH FPT (TP.HCM). Hỏi lại chuyện cũ, cô sinh viên xinh xắn tâm sự trước đây sự nghiêm khắc, lạnh lùng của ba khiến bạn nghĩ ba không thương mình. Thêm vào đó, những áp lực học hành, thi cử, buồn bực... muốn kể cũng không dám dẫn đến ức chế nên hành động dại dột. “Khi người lớn không quá nghiêm khắc, lạnh lùng, thờ ơ... thì các ý nghĩ, hành động tiêu cực của lứa tuổi mới lớn cũng sẽ giảm đi” - Ngọc nói.
Trên trang giấy học trò, cô nữ sinh nắn nót: “...Với con, ngay từ nhỏ ba đã là người cha nghiêm khắc, một người luôn lạnh nhạt với mọi thành viên trong gia đình. Ba thường răn đe, la mắng nên trong tâm trí con, đối với ba, lúc nào cũng tồn tại một nỗi sợ hãi. Ngày con lên thành phố học, ba chỉ đưa ra xe mà không phải là người dẫn con vào trường. Ngôi trường mang tên Nhân Văn (THPT Nhân Văn, Q.Tân Phú - PV) đã gắn bó với con gần bốn năm nay. Ngày đầu tiên vào trường với bác mà lòng con đau thắt. Nhìn mọi người ai cũng có cha mẹ, ông bà hay cả anh chị đưa vào nhập học, con cũng như họ, sao con không được hưởng niềm hạnh phúc đó hở ba? Ba có thể trả lời cho con được không?
Những ngày đầu vào trường đêm nào con cũng khóc. Con trách: tại sao ba cho con vào một môi trường mà ở đó con xa lạ với tất cả mọi thứ, từ thầy cô, bạn bè đến nơi ăn chốn ở, sinh hoạt? Tại sao ba mẹ sinh con ra rồi lại bắt con xa gia đình, phải sống tự lập một mình? Những lần đầu về thăm nhà, nhìn nhà cửa bề bộn, bếp núc lạnh tanh chỉ toàn cơm nguội với mì xào, con thấy thương ba lắm. Nhưng ba vẫn lạnh nhạt, thờ ơ với con.
Nghĩ mà giận, nghĩ mà trách ba, con cố học giỏi như lời con nói. Ba năm liền, năm lớp 9, 10, 11 và cả học kỳ I lớp 12 con đều đạt học sinh giỏi và nhất khối cấp III. Nhưng rồi được gì hả ba? Nhiều lần mời họp phụ huynh, ba không xuống, con tủi thân lắm. Đã vậy, khi về nhà con khoe với ba những tờ giấy khen, những chiếc cúp thủy tinh mà con đã dồn bao công sức mới có được, chỉ mong nhận được ở ba một lời khen dù ngắn nhất, vậy mà con cũng không có được... Đã nhiều lần con viết thư nói lên tâm sự của mình cho ba nghe nhưng rồi lại thôi không gửi, con đem cất vào trong hộp. Nay cái hộp đó đã đầy rồi ba ạ. Vậy mà ba có bao giờ chịu hiểu con chưa hả ba?
Từ khi gia đình mình tan vỡ, chắc chưa lần nào con làm ba buồn phải không? Con nhớ có lần, vì quá áp lực nên con đã nghĩ dại mà đi tự tử. Con còn nhớ rất rõ lúc con nằm để súc ruột, con nắm rất chặt tay ba. Lúc đó, ba biết con đau lắm không? Sao phải đến lúc giữa lằn ranh của sự sống và cái chết, con mới được ba nắm lấy bàn tay?...”.
Phải biết chia sẻ với học sinh
“Đọc xong thư của Ngọc, tôi mời ba của em đến trường liền” - cô Hoàng Thị Minh Liên nhớ lại. Cô Liên kể: “Lúc ba Ngọc đến, tôi đưa bài viết cho ông ấy coi và nói ông về đọc. Sau đó, trường tổ chức lễ tri ân cho học sinh lớp 12 sau kỳ thi tốt nghiệp THPT. Tôi xin phép Ngọc đưa bài viết của em đọc tại buổi lễ. Đọc để duyệt chương trình, Ngọc khóc như mưa. Mỗi lần đọc là một lần khóc”.
Cô Liên cũng mời ba Ngọc, ông Lê Đức Trọng (45 tuổi) từ Bình Phước đến TP.HCM dự lễ tri ân của trường. “Ông Trọng hoàn toàn đồng ý khi tôi đề nghị đưa câu chuyện của Ngọc viết ra đọc tại lễ tri ân trước toàn thể học sinh, phụ huynh, giáo viên trong trường. Ông cũng xin một bó hoa để tặng con gái mình”. Trong clip ghi lại lễ tri ân, Ngọc đã đọc những lời tự đáy lòng mình trong nước mắt. Phía dưới, ông Trọng cầm bó hoa để tặng con, mắt ông đỏ hoe. Không đợi đến khi con đọc hết lá thư, ông Trọng bước lên sân khấu chỉ nói “Ba hiểu rồi” và ôm lấy con.
“Ngọc là học sinh giỏi của trường - cô Liên kể tiếp - Thường ngày tôi rất gần Ngọc. Gương mặt em rất buồn. Tôi hỏi em có chuyện gì cần trao đổi với thầy cô không, em nói không có gì hết. Nhưng khi đọc thư gửi ba của Ngọc, tôi nghĩ mình chưa thật sự gần gũi học trò để các em tâm sự với mình. Tôi cũng nhận thấy có lỗi của bản thân, của trường. Điều tôi trăn trở nhất là ngay cả giáo viên chủ nhiệm, bạn bè, ban giám hiệu không ai biết gì về hoàn cảnh của Ngọc. Em không tâm sự với ai hết”.
Qua câu chuyện của Ngọc, cô Liên cũng rút ra bài học cho bản thân là không nên nghiêm khắc quá với học sinh khi chưa hiểu rõ về các em. “Mỗi biểu hiện của học sinh là một cảnh đời đôi khi có những trầm uất, riêng tư mà mình chưa biết được. Tôi cũng nhắc giáo viên rằng đừng bao giờ dùng quyền của một người thầy mà phải biết chia sẻ với các em” - cô hiệu trưởng kết luận.
“Tôi đã quá nghiêm khắc với con”
Sáng 11-1, chúng tôi tìm đến nhà ông Trọng tại xã Lộc Thuận, huyện Lộc Ninh, Bình Phước để nghe tâm sự từ người cha. “Tôi dạy con lúc nào cũng nghiêm khắc từ khi con còn nhỏ - ông Trọng kể với chất giọng miền Trung - Tôi không bao giờ bộc lộ tình thương ra bên ngoài để con thấy mình yêu thương rồi chủ quan, không nghe lời. Khi cháu khoe giấy khen học sinh giỏi, tôi vui lắm. Nhưng tôi chỉ khoe với bạn bè, người thân rằng con mình ngoan, học giỏi chứ chưa bao giờ nói trước mặt cháu. Mình nghiêm khắc cũng chỉ muốn con đàng hoàng, nên người...”.
Sau hôm Ngọc hành động dại dột, ông Trọng “suy nghĩ rất nhiều và cần gần gũi con hơn”. “Đó là sai lầm lớn nhất đời tôi - ông nói tiếp - Tôi đã đi quá giới hạn của sự nghiêm khắc. Tôi bị áp lực vì đặt tất cả kỳ vọng vào con. Đời tôi khổ cực bao nhiêu tôi cũng đặt tâm nguyện, hi vọng con nên người, đỗ đạt”.
Người cha tâm sự thêm: “Bài văn của cháu, tôi giữ suốt đời vì đó cũng là một kinh nghiệm của mình. Lúc cô hiệu trưởng đưa bài viết để tôi về nhà đọc, thật sự tôi chưa đọc liền lúc đó. Tôi cũng giữ, nhưng chỉ nghĩ đó là một bài văn xuất sắc của cháu, cô giáo thấy hay đưa cho mình. Lên xe ra về, tôi mở ra đọc. Từng dòng chữ lướt qua, tôi rơi nước mắt. Khi trường mời dự lễ tri ân, bằng mọi giá tôi phải “vứt” hết công việc để xuống với con. Tôi thật sự xúc động khi nghe con đọc những lời gửi cho mình tại lễ tri ân. Đó là buổi xúc động nhất trong đời tôi”.
Suy xét lại cách giáo dục của mình, người cha thừa nhận “có mặt đúng và mặt sai”. “Tôi nghĩ dạy con tốt đừng nên chiều chuộng quá mức nhưng cũng đừng quá khắt khe. Nhiều lúc mình cần phải nói ra, tâm sự với con, động viên tinh thần để con thoải mái, cởi mở hơn...” - ông Trọng đúc kết.
                   Nguồn: Báo Tuổi trẻ HÀ BÌNH - BÙI LIÊM | 16/01/2013 07:25 (GMT + 7)

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

Phát biểu của tân Tổng bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc



"Trách nhiệm của chúng ta là đoàn kết toàn đảng, toàn dân, nhận lấy cây gậy tiếp sức của lịch sử, phấn đấu vì sự chấn hưng dân tộc Trung Hoa", tân tổng bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc phát biểu trưa nay khi ra mắt báo giới quốc tế.
Tân tổng bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình. Ảnh Xinhua
Tổng bí thư mới của đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình trưa nay dẫn đầu các thành viên Ủy ban thường vụ Bộ Chính trị của đảng xuất hiện trước các phóng viên trong nước và quốc tế tại phòng họp ở Đại lễ đường Nhân dân Bắc Kinh. Ông giới thiệu các thành viên thường vụ và sau đó có bài phát biểu đầu tiên trên cương vị mới. Dưới đây là toàn văn nội dung bài phát biểu của ông.
"Tôi rất hân hạnh được gặp gỡ các đơn vị báo chí ở đây ngày hôm nay. Đại hội đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ 18 đã kết thúc tốt đẹp.
Trong những ngày qua, các bạn đã đưa tin về đại hội để thế giới nghe được tiếng nói của Trung Quốc. Thay mặt ban thư ký đại hội, tôi bày tỏ sự cảm ơn đến các bạn, vì sự chuyên nghiệp, yêu nghề và vất vả của các bạn.
Chúng tôi vừa tổ chức phiên họp đầu tiên của Ban chấp hành trung ương đảng Cộng sản Trung Quốc và bầu ra ban lãnh đạo mới. Tôi được phiên họp toàn thể bầu làm tổng bí thư. Tôi xin giới thiệu 6 thành viên khác của Ủy ban thường vụ Bộ Chính trị.
Họ là: Đồng chí Lý Khắc Cường, đồng chí Trương Đức Giang, đồng chí Du Chính Thanh, đồng chí Lưu Vân Sơn, đồng chí Vương Kỳ Sơn, đồng chí Trương Cao Lệ. Đồng chí Lý Khắc Cường là thành viên Ủy ban thường vụ Bộ Chính trị khóa 17, và các đồng chí còn lại đều là ủy viên Bộ Chính trị khóa 17. Tôi tin rằng họ đã rất quen thuộc với các quý vị.
Thay mặt ban lãnh đạo trung ương mới được bầu, tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành của chúng tôi đến các đảng viên vì sự tin tưởng dành cho chúng tôi. Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để xứng đáng với sự tin tưởng đó và thực hiện công việc được giao.
Chúng tôi nhận được sự cổ vũ nhiệt tình của tất cả các đồng chí trong đảng và sự kỳ vọng lớn lao của người dân thuộc tất cả các dân tộc của Trung Quốc đặt lên vai chúng tôi, và chúng tôi nhận thức rất rõ rằng đây cũng là trọng trách dành cho chúng tôi.
Chúng tôi nhận trọng trách này vì đất nước. Đất nước của chúng ta là đất nước vĩ đại. Trải qua hơn 5.000 năm phát triển, nền văn minh Trung Hoa đã có những đóng góp không thể phủ nhận cho sự phát triển của thế giới.
Tuy nhiên, sau thời cận đại, dân tộc chúng ta lại phải trải qua nhiều gian nan, có những lúc rơi vào tình cảnh nguy hiểm. Từ đó đến nay, vô số nhân dân trí sĩ đã đứng lên đấu tranh, để chiến đấu cho sự phục hưng của dân tộc nhưng đều thất bại.
Từ khi thành lập, đảng Cộng sản Trung Quốc đã đoàn kết các tầng lớp nhân dân, chiến đấu kiên cường, biến một Trung Quốc của sự nghèo đói, lạc hậu dần đi lên thành một Trung Quốc mới, giàu mạnh và phồn vinh, sự nghiệp chấn hưng của dân tộc Trung Hoa có một tương lai tươi sáng hơn bao giờ hết.
Trách nhiệm của chúng ta bây giờ là đoàn kết toàn đảng, toàn dân tộc, nhận lấy cây gậy tiếp sức được lịch sử truyền lại, tiếp tục nỗ lực phấn đấu vì sự chấn hưng dân tộc Trung Hoa, đưa dân tộc Trung Hoa trở thành dân tộc mạnh, có chỗ đứng trong các dân tộc trên thế giới và cống hiến nhiều hơn cho nhân loại.
Chúng tôi nhận trọng trách này vì người dân. Dân tộc ta là dân tộc vĩ đại. Suốt chiều dài lịch sử, người dân Trung Quốc đã lao động siêng năng với sự dũng cảm và trí tuệ, tạo ra một quê hương xinh đẹp, nơi tất cả các dân tộc sống hòa hợp, và phát triển một nền văn hóa lớn, năng động.
Người dân của chúng ta có tình yêu nồng nàn với cuộc sống. Họ mong muốn có nền giáo dục tốt hơn, nhiều công việc hơn, nhiều thu nhập hơn, xã hội trật tự hơn, được điều trị và chăm sóc sức khỏe tốt hơn, cải thiện điều kiện nhà ở và một môi trường trong lành hơn.
Họ muốn con cái họ được phát triển lành mạnh, có công việc tốt và sống một cuộc sống vui vẻ hơn. Đáp ứng những nhu cầu của người dân về một cuộc sống hạnh phúc hơn là nhiệm vụ của chúng tôi.
Để hoàn thành nhiệm vụ của mình, chúng tôi sẽ tập hợp và lãnh đạo toàn đảng, toàn dân tộc nỗ lực để giải phóng tư tưởng, kiên trì cải cách và mở cửa, không ngừng giải phóng và phát triển lực lượng sản xuất, nỗ lực tháo gỡ những khó khăn mà người dân gặp phải trong cuộc sống, kiên định theo đuổi con đường phát triển thịnh vượng.
Chúng tôi nhận trọng trách này vì đảng. Đảng của chúng ta là để phục vụ nhân dân. Đảng đã lãnh đạo nhân dân tạo ra những thành tựu lớn cho thế giới và chúng ta có quyền tự hào vì những thành tựu này.
Tuy nhiên chúng ta không tự mãn và chúng ta không bao giờ ngủ quên trong chiến thắng. Dưới những điều kiện mới, đảng của chúng ta phải đối mặt với rất nhiều thách thức và có rất nhiều bức xúc trong đảng cần được giải quyết, đặc biệt là vấn đề tham nhũng, xa rời quần chúng, bệnh hình thức, quan liêu... nhất định phải được giải quyết. Toàn đảng cần phải nâng cao cảnh giác với các vấn đề này.
Để giải quyết những vấn đề trên, trước tiên cần phải nghiêm khắc với chính bản thân mình. Trách nhiệm của chúng tôi, cùng với tất cả các đồng chí trong đảng, là nêu cao nguyên tắc đảng tự giám sát một cách chặt chẽ và nghiêm khắc, giải quyết các vấn đề còn tồn tại trong đảng, cải tiến tác phong làm việc, giữ quan hệ mật thiết với người dân.
Có như vậy, chúng ta mới đảm bảo được sự lãnh đạo cốt lõi của đảng trong việc thúc đẩy sự nghiệp chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc. Chính nhân dân là người tạo nên lịch sử, chính quần chúng là những anh hùng thực sự. Quần chúng nhân dân là nguồn cội của sức mạnh của chúng ta.
Chúng tôi nhận thức được rằng khả năng của một cá nhân chỉ có hạn. Nhưng khi tất cả đoàn kết là một, chúng ta sẽ tạo ra một sức mạnh phi thường và không có khó khăn nào là không thể vượt qua.
Một người có thể làm việc trong một thời gian có hạn, nhưng việc toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân là vô hạn. Trách nhiệm của chúng ta nặng như núi Thái Sơn, con đường cũng rất dài và rất gian khổ.
Chúng ta nhất định phải gắn bó với người dân, đồng cam cộng khổ với họ, đoàn kết phấn đấu vì lợi ích chung, để xứng đáng với mong đợi của người dân cũng như của lịch sử".
Kết thúc bài phát biểu, tổng bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc nói với các phóng viên: "Trung Quốc cần học hỏi thêm từ thế giới, thế giới cũng cần hiểu thêm về Trung Quốc" và hy vọng truyền thông, báo chí, sẽ tiếp tục làm cầu nối, làm sâu sắc hơn sự hiểu biết giữa Trung Quốc và thế giới.
Vũ Hà (theo Xinhua)

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

Khác biệt khi 3 con học ở Việt Nam, Đan Mạch và Canada



        Ở Việt Nam, con tôi đến trường với một tâm hồn nặng trĩu những căng thẳng vì sợ cô giáo, vì học hành quá mệt mỏi, chưa kể những chiếc cặp sách cồng kềnh quá tải. Còn ở Đan Mạch và Canada?
         Tôi có 3 đứa con, đã từng học tập tại châu Á, châu Âu và bây giờ là châu Mỹ. Tôi viết bài này để so sánh với hệ thống giáo dục tại Việt Nam
         Khi còn ở Việt Nam, con trai lớn của tôi học mầm non tại một trường ở TP HCM. Từ môi trường này, bé rất ngoan ngoãn và nề nếp, viết chữ đẹp, vẽ giỏi, hát hay. Khi con trai tôi bước vào lớp một, học rất giỏi, viết chữ rất đẹp. Tuy nhiên sau một học kỳ, bài vở mỗi ngày một nhiều. Đến nỗi, con vừa về đến nhà, đã ngồi ngay vô bàn học bài, chừa ra một chút thời gian để tắm và ăn tối, sau đó thì ngồi làm toán, rèn chữ… đến nửa đêm.
         Hồi đó, cũng vì chưa có nhiều kinh nghiệm, nhìn học sinh các nước phát triển học hành mà sốt hết cả ruột, nên tôi còn đăng ký cho cháu học thêm tiếng Hoa vào tối thứ 7, tiếng Anh vào sáng chủ nhật. Lúc đó thấy con học hành suốt ngày, thương con lắm nhưng tôi vẫn cố biện hộ "Thương cho roi, cho vọt". Con nhà người ta cũng học như thế cả, có sao đâu. Nếu mình thương con quá, để nó ở nhà, lại thành hại con. Không tạo cho nó cơ hội học hành, phát triển, cho bằng bạn, bằng bè thì nó lại nhìn con nhà người ta mà tủi thân thì tội nghiệp. Được khoảng 2 tháng thì việc học thêm phải dừng lại vì tôi thấy con mình có quá nhiều bài rèn chữ. Có khi một ngày phải chép đến 3 bài văn dài.
              Từ một đứa trẻ có nét chữ nắn nót, tròn trịa, vở viết lúc nào cũng sạch đẹp với những nét viết đẹp như chữ in, cháu đã biến thành một anh thợ tốc ký, nét chữ trở nên biến dạng đến mức tôi phát sốc.
Nhưng nếu không viết như vậy thì làm thế nào có thể hoàn thành các bài tập về nhà mà các cô giao cho? Có khi hơn 10 giờ đêm, con ngủ gục ở bàn học. Sáng dậy sớm đi học nhìn rất mệt mỏi, cháu bị sụt cân nhanh chóng.
            Đến cậu con trai thứ hai, vì lúc đó, trường dòng đã nhận đủ học trò, nên tôi lại phải xin cho cháu học ở một trường khác, trường mầm non này tuyệt đối không dạy các chương trình lớp một.
Vì không có thời gian nên tôi cũng không dạy thêm được cho con, cũng chủ quan nghĩ rằng thời điểm này báo chí nói là theo nghiên cứu thì học trước tuổi cũng không tốt, nên thôi cứ để con học hành bình thường.
Kết quả, bé vào lớp một học lực tụt hẳn so với bạn bè, vì bạn bè của cháu đã biết đọc, biết viết giống như anh hai của cháu khi các bạn ấy vào lớp một. Bằng cách này, hay cách khác, các bạn ấy đã được học trước. Lúc này, tôi cảm thấy ân hận lắm, nhưng còn biết làm sao.
          Các bài học dần trở nên quá sức của cháu, chưa kể việc các cháu bị cô giáo phạt, đánh và bị dọa nạt là nếu về méc cha mẹ những chuyện xảy ra ở trường là sẽ bị thế này, thế kia.
Thế nên, cả hai đứa trẻ tội nghiệp của tôi càng ngày càng trở nên lầm lì, ít nói, hay khóc trong mơ vì những nỗi sợ hãi ban ngày. Không ít lần tôi đã thẳng thắn trao đổi với giáo viên và nhà trường về nhiều vấn đề trên, cũng như về số lượng bài vở, và các vấn đề khác, nhưng cũng chỉ mất thời gian. Lại nói về chế độ cải cách giáo dục tân tiến, tôi chẳng thấy nó tân tiến một chút nào cả, con tôi vẫn phải đến trường với một tâm hồn nặng trĩu những căng thẳng và mệt mỏi vì sợ cô giáo, vì học hành quá mệt mỏi, chưa kể những chiếc cặp sách cồng kềnh quá tải.
          Ở Việt Nam, giao thông cũng là một điều cực kỳ đáng sợ. Vì thế, dù bận mấy thì bận, tôi vẫn đưa đón con mỗi ngày, vừa đỡ cho con được những chiếc cặp nặng nề, vừa đảm bảo an toàn giao thông cho con.
Khi bé gái út của tôi vào lớp một, rất may bé đã biết đọc, viết chút ít do học theo anh hai của bé dù bé không được đi học mẫu giáo. Lúc này, việc làm ăn của tôi tiến triển tốt đẹp hơn, cộng thêm sự giúp đỡ từ gia đình nên tôi đã có tiền thuê người giúp việc và gia sư giỏi kèm cặp từng môn cho các con. Việc này giúp các cháu tiến bộ rất nhanh. Đúng lúc này, nhờ nghề thiết kế tay trái, tôi nhận được hợp đồng làm việc tại châu Âu và được bảo lãnh 3 con đi cùng.
Các con tôi bắt đầu một cuộc sống mới ở Đan Mạch. Ở đây tôi chỉ xin nói về điều kiện học tập.

Vừa học vừa chơi vẫn thoải mái

Lần đầu tiên trong đời, các con tôi được đến trường vào lúc 9 giờ sáng, vì thế, các cháu có thể ngủ thật sâu, đảm bảo sức khỏe và tinh thần minh mẫn trước khi đến trường.

Các cháu không cần mang theo bất kỳ một loại sách vở nào, không phải mua sách vở, đồ dùng học tập. Thứ duy nhất mà chúng tôi phải sắm là cặp sách và thứ duy nhất phải mang theo hàng ngày trong cặp là snack (đồ ăn vặt) và đồ ăn trưa.
Các cháu thường học các môn học bắt buộc như: tiếng Đan Mạch, tiếng Anh, các môn Lịch sử, Xã hội. Ngoài ra các cháu còn được học các môn chính như Toán, Khoa học tự nhiên, Công nghệ, Vật lý, Địa lý, Sinh vật, Hóa, Giao thông, Giới tính, Thể dục, Âm nhạc, Nghệ thuật, Thiết kế, Mộc, Kinh tế gia đình….
Lớp học bắt đầu từ lúc 9h15, sau đó nghỉ giải lao, ăn trưa và kết thúc buổi học lúc 12h30. Ai có tiền thì đăng ký cho bé ở lại trong câu lạc bộ trong trường đến tối. Tại câu lạc bộ (cho trẻ nhỏ) và SFO (cho trẻ lớn hơn), các cháu có các giáo viên bộ môn hướng dẫn và tham gia các trò chơi, giải trí, kèm theo nấu nướng và ăn thêm một bữa phụ.
Tại đây học sinh có cơ hội phát triển tình bạn với tất cả bạn bè trong trường, tăng khả năng giao tiếp và ngoại ngữ. Thường khi về đến nhà, các cháu mang theo sách mượn từ thư viện trường để đọc, có rất nhiều thời gian, không có bài tập về nhà, đến trường không lo điểm số cao thấp, vì không có việc chấm điểm.
Nhà trường ở Đan Mạch được xét như là một thiết chế nghiêm chỉnh, độc lập, tôi có thể chọn cho các cháu học ở trường công ( 100% miễn phí, kể cả giáo dục bậc cao như: đại học, cao học…), trường tư ( gần như miễn phí, vì chính phủ đã tài trợ gần như hoàn toàn), hoặc ở nhà…
Các cháu sẽ được đưa đón tận nhà nếu như đúng tuyến xe buýt của trường. Nếu không, các cháu sẽ có thẻ xe buýt, tàu điện hàng năm để đi lại miễn phí. Hệ thống giao thông công cộng cũng như an ninh ở Đan Mạch khá tốt. Có lần mải chơi, hai con tôi xuống tàu, còn lại một cháu còn ngồi lại trên tàu, khi tôi đang lo lắng tìm cháu, thì khoảng 15 phút sau cảnh sát thông báo đã chở cháu về nhà an toàn…
Đó chỉ là một trong những điều khác biệt, chưa kể phúc lợi xã hội dành cho trẻ em như tiền trợ cấp hàng tháng cho đến khi trưởng thành, hay hệ thống y tế.... Sau đó, chúng tôi chuyển đến Canada, tại đây chương trình học phong phú hơn nhiều so với Đan Mạch.
Các cháu học từ 9h15–15h. Năm học cũng bắt đầu từ tháng 9, kết thúc vào tháng 6 và không phân chia học kỳ. Lớp học có 1 giáo viên chính, một giáo viên phụ chính và nhiều giáo viên phụ khác, sĩ số khoảng 20–30 học sinh/lớp. Chương trình học ở đây gồm có tiếng Anh, tiếng Pháp, Toán, Khoa học, Công nghệ, Nghệ thuật, Xã hội học, Giáo dục thể chất…. Sau giờ học, gia đình nào có điều kiện thì cho các cháu tham gia các chương trình ngoài giờ, tùy theo độ tuổi, các môn học như: Nữ công gia chánh (đan lát, thêu thùa, nấu nướng, bảo mẫu ( babysister)…); Thể dục thể thao ( yoga, thể dục nhịp điệu (aerobic), thể dục máy, golf, tennis, điền kinh, bóng đá, bóng chày, bóng chuyền, bóng rổ, khúc côn cầu ( hockey), đấm bốc, luyện thể hình, cầu lông ( badminton), võ thuật ( Việt Nam, Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản), trượt băng, nhảy ( khiêu vũ, múa bụng, múa Trung Hoa, múa hiện đại, múa ba lê , karaoke, party dance , hiphop, jazz, bơi lội, chèo thuyền (canoeing), kayaking, sơ cấp cứu, cứu hộ,…
Nghệ thuật và các môn học khác: Vẽ các thể loại, mỹ thuật, nhiếp ảnh, âm nhạc (dương cầm (piano), guitar, organ, vĩ cầm (violin), thổi sáo, chơi trống, luyện thanh…), drama (học cách diễn xuất trước ống kính từ những câu chuyện truyền thống, đọc thơ, kịch câm, hát hò…) thủ công ( xếp hộp, làm thiệp, xếp hình origami, nặn đất sét nghệ thuật, …), viết văn, làm thơ...
Tất cả những môn học ngoài giờ kể trên đều phải đóng tiền để tham gia, tuy nhiên, các cháu cũng được hỗ trợ một tài khoản riêng chuyên dùng thanh toán cho các hoạt động này. Vì thế, nếu điều kiện kinh tế có hạn, thì gói ghém, chọn lọc kỹ cũng tiết kiệm được phân nửa.
Ngoài ra, hàng tuần, nhà trường thường có các hoạt động ngoài trời như đi dã ngoại, thăm viện bảo tàng, khám phá tài nguyên…, bọn trẻ cần phải đóng tiền để có thể tham gia các hoạt động này, thường từ 5USD đến 30USD mỗi lần. Học phí miễn phí, sách mượn từ thư viện trường, hàng năm các cháu phải mua sắm dụng cụ học sinh, giấy, tập, thường không đáng bao nhiêu tiền.
Tại trường, có căn tin, hàng tháng các cháu đóng tiền ăn khoảng 50-60 USD. Cha mẹ có thể cùng con chọn ăn những món ăn bản xứ để được nấu theo yêu cầu nếu muốn. Sau đó thì được phát một thẻ căn tin, đến giờ ăn trưa, các cháu sẽ mang khay của mình ra lấy phần ăn, tráng miệng. Tương tự, ai muốn con của mình có snack thì phải đăng ký mua để cháu lót dạ trong giờ chơi.
Cũng giống như ở Đan Mạch, học sinh không mặc đồng phục đến trường. Học sinh và thầy cô giáo thường mặc đồ bình thường, thoải mái để đi học/đi làm. Riêng những dịp đặc biệt như ngày chống bắt nạt, ngày vì môi trường, vì động vật..., thì cả trường phải mặc những bộ quần áo hoạt hình, hoặc quần áo cùng màu trong ngày đó. Cũng như Đan Mạch, luật pháp Canada không cho phép trẻ em ở nhà một mình mà không có sự giám sát của người lớn. Điều này bước đầu có thể khiến cho người mới đến từ Việt Nam cảm thấy gò bó. Ở Việt Nam, chúng ta có thể để con trẻ ở nhà và chạy ra ngoài một lát, tuy nhiên, ở Canada thì không được phép.
Canada và Đan Mạch đều có hệ thống thư viện đồ sộ và phong phú, gần nơi tôi ở có một thư viện mới khai trương.
Thư viện này rất lớn và đẹp, có quầy phục vụ ăn uống nhẹ, cuối tuần, các con tôi thường đến thư viện chơi, mượn sách vở, băng đĩa, chơi game, kết bạn mới. Nếu tìm không thấy loại sách, băng đĩa… cần thiết thì có thể đặt thư viện mang về, thông thường thì từ 2 ngày đến 1 tuần là người ta sẽ thông báo cho mình đến nhận.
Học sinh thường bắt đầu trở về nhà trong khoảng thời gian 17h – 21h, tùy theo đăng ký học thêm môn học tùy chọn nào. Vì thế, tùy điều kiện sức khỏe của trẻ, kinh tế gia đình cũng như giờ giấc làm việc của cha mẹ, để chọn đăng ký cho các cháu những lớp học phù hợp nhất.
Yvonne R. Nguồn Tin nhanh Việt Nam

Đậu đỗ tốt cho bệnh nhân tiểu đường



         Đậu đỗ thực sự là loại rau củ thần kỳ, khi giúp kiểm soát huyết áp và giảm nguy cơ bệnh tim ở người mắc tiểu đường tuýp 2, một nghiên cứu vừa công bố trên tạp chí Archives of Internal Medicine. 


         "Các nghiên cứu trước kia của chúng tôi cho thấy thực phẩm họ đậu đỗ rất có ích trong việc hạ mức đường máu. Đây là công trình đầu tiên cho thấy tác dụng của họ đậu lên các yếu tố nguy cơ tim mạch, và chúng cũng có tác dụng hạ huyết áp ở bệnh nhân tiểu đường", tác giả nghiên cứu, tiến sĩ David Jenkins từ Trung tâm giảm nhẹ nguy cơ, Bệnh viện St. Michael (Canada) phát biểu.
          Khảo sát được thực hiện trên 121 người bị tiểu đường tuýp 2, ăn theo chế độ khác nhau trong 3 tháng. Một nhóm ăn bổ sung một cốc hạt đậu mỗi ngày (190 gram, gồm có đậu xanh, đậu hà lan và đậu lăng), nhóm kia ăn theo chế độ ngũ cốc dạng thô để tăng lượng chất xơ.
           Kết quả, nhóm ăn một cốc hạt đậu mỗi ngày có thêm tác dụng giảm huyết áp rõ rệt. Đây là lợi ích rất quan trọng vì "huyết áp cao là nhân tố lớn góp phần gây suy thận ở các bệnh nhân này", Jenkins nói.
          Tiểu đường tuýp 2 là dạng tiểu đường phổ biến nhất hiện nay, có liên quan chặt chẽ đến chứng béo phì. Người bệnh dễ mắc các vấn đề sức khỏe khác như tim mạch, đột quỵ, suy thận, mù lòa... Nguyên nhân gây bệnh chủ yếu là do chế độ ăn uống thiếu lành mạnh và ít vận động.
           T. An (theo Huffington Post) - Nguồn Tin nhanh Việt Nam