Tìm kiếm

Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG TẬN TỤY



Người dân thị trấn Nam Phước nói riêng, du khách có dịp đến ngã ba Nam Phước nói chung đã từng chứng kiến và khá quen thuộc với hình ảnh anh thợ sửa khoá Lê Văn Thịnh tay cầm tấm biển đỏ, dẫn dắt các cụ già, trẻ em qua đường khiến nhiều người hết sức cảm phục. Gặp anh Thịnh vào một ngày oi bức, tôi ấn tượng với một người đàn ông ít nói nhưng ánh mắt luôn chứa đựng nhiều nhiệt tâm. Đôi bàn tay thô ráp vì hằng ngày phải liên tục mài, dũa, cắt chìa, sửa khóa cho khách hàng để kiếm cái sinh nhai. Nhưng cũng chính đôi tay này đã dìu dắt không biết bao nhiêu cụ già, học sinh, trẻ em ở ngã ba Nam Phước sang đường an toàn. Nhiều người đã nhận xét: “Trong nhịp điệu hối hả của cuộc sống, ai nấy đều dồn thời gian cho công việc, sinh hoạt của mình thì hình ảnh anh thợ sửa khoá Lê Văn Thịnh là một hình ảnh đẹp, cần được tôn vinh, biểu dương và khen ngợi”!
Ngã ba Nam Phước, huyện Duy Xuyên là một trong những vị trí trọng điểm thường xuyên xảy ra tai nạn giao thông. Đây là nơi giao nhau giữa tỉnh lộ 610 và Quốc lộ 1A nên mật độ xe cộ, người tham gia giao thông rất đông đúc khiến tình hình giao thông diễn biến rất phức tạp. Tiệm cắt chìa, sửa khóa của anh Thịnh nằm bên lề đường, gần với ngã ba Nam Phước nên anh đã chứng kiến nhiều vụ va quẹt, tai nạn giao thông xảy ra hằng ngày ở đây. Nhiều cụ già tuổi cao, chân yếu, mắt mờ đi qua đường đã rất khó khăn nhưng vô cùng nguy hiểm; trẻ em, nhất là học sinh của trường Tiểu học số 3 Nam Phước lúc bãi trường mà người nhà chưa đón kịp, các em tự đi qua đường không kịp quan sát kỹ rồi bị xe tông, ... Những cái chết thương tâm, những thương tật không đáng có để lại trên thân thể các cụ, các cháu đã gieo vào lòng anh Thịnh nổi xót xa, ray rức. Anh thường xuyên trăn trở: Mình phải làm gì để góp phần giảm bớt tai nạn giao thông ở đây, nhất là tai nạn với các cụ già, trẻ em? Nổi niềm ấy đã thôi thúc anh thực hiện ý tưởng làm người dẫn đường cho các cụ, các cháu. Công việc này đã được anh thực hiện hơn 15 năm nay một cách âm thầm và tự nguyện. Điều quan trọng nhất với anh là góp phần làm giảm bớt nổi bất hạnh trong từng gia đình, chung tay xây dựng cuộc sống xã hội ngày một an toàn, tươi đẹp hơn!
Nghề sửa khoá, làm chìa là nguồn sống chính của bản thân anh cùng gia đình. Trong công việc, anh luôn luôn cần mẫn, chi li từng chi tiết nhỏ nên khách hàng rất vừa lòng. Tuy vậy, thu nhập hằng ngày của vợ chồng anh Thịnh cũng chỉ đủ cho chi tiêu tằng tiện trong gia đình. Anh yêu nghề và yêu luôn công việc làm người dẫn đường của mình. Tay thoăn thoắt cắt chìa, sửa khoá nhưng mắt anh thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn xem có ai đang cần mình giúp đỡ không. Thấy một cụ già hay một em bé đang lúng túng nhìn dòng xe chạy là ngay lập tức anh bỏ dở công việc đang làm để giúp. Đã hơn mười lăm năm “hành nghề” dắt người già và trẻ em sang đường, anh Thịnh đã rất thân thiết với những em học sinh trường Tiểu học số ba Nam Phước. Có những em nhỏ được anh dắt sang đường đi học những ngày đầu tiên giờ đã vào đại học. Mỗi buổi tan trường về, người đi đường thường nghe giọng trẻ con ơi ới gọi: “Chú Thịnh”, “Chú Thịnh”! thì người thợ sửa khoá lại tức tốc sang dẫn các cháu qua đường. Các em cười đùa vui vẻ vì an tâm đã có chú Thịnh quan sát xe cộ trên đường. Bàn tay nhỏ nhắn của các em nằm gọn trong đôi bàn tay thô ráp của chú thợ sửa khóa với niềm tin tưởng và yêu mến. Anh Thịnh ân cần như một người cha mà cũng gần gũi như một người bạn của trẻ nhỏ. Tâm sự về công việc của mình, anh bảo đó là chuyện đơn giản trong cuộc sống, nhưng là một phần không thể thiếu trong ngày. Làm riết rồi quen nên đi đâu cũng nhìn xem có ai cần sang đường hay không. Nhiều người không biết, cười anh làm việc không đâu, bảo anh khi không lo việc thiên hạ, các em đã có phụ huynh đưa đón rồi nhưng anh chỉ cười trừ, có những điều nhìn từ bên ngoài làm sao mà hiểu hết.
Dắt người già, trẻ em sang đường - công việc mới nghe tưởng chừng như dễ dàng, đơn giản nhưng thực chất rất phức tạp và khó khăn, đòi hỏi phải có một sự kiên nhẫn, lòng yêu thương, tâm huyết mới có thể làm được. Nhiều lúc công việc nhiều, khách hàng đứng chờ và hối thúc liên tục, nhiều người cằn nhằn vì đợi quá lâu nhưng anh ôn tồn bảo: “Không dắt tụi nhỏ qua, lỡ có chuyện gì mình hối cũng không kịp”. Những người này dần cũng hiểu và thông cảm với anh. Không kể một người hay nhiều người cần sang đường, anh Thịnh đều nhiệt tâm và ân cần giúp đỡ, không chờ đợi, nề hà vì phải bỏ dở công việc của mình. Anh Thịnh cho đi tình yêu thương của mình và cũng nhận lại được sự kính trọng của các cha mẹ học sinh. Có anh họ yên tâm mỗi khi con mình tan học mà chưa đến đón kịp; có anh các cháu sẽ biết đi đúng luật giao thông, biết cùng nhau đoàn kết khi sang đường. Anh Phạm Quang Năm - bạn thân nhiều năm của anh Thịnh cho biết: thỉnh thoảng lại thấy anh Thịnh có những quả ổi, quả xoài, hỏi ra mới biết đó là do các em học sinh được anh dắt sang đường biếu để bày tỏ lòng biết ơn! Anh Thịnh không bao giờ nhận quà biếu của phụ huynh học sinh, bởi theo anh đây là công việc chung mà bản thân anh phải có trách nhiệm góp công sức vào thực hiện. Anh Năm còn cho biết thêm: “Nó ít nói về bản thân lắm, cái tính lâu nay là vậy! nó giờ chỉ ước ao phía bên kia ngã ba cũng có một người dẫn đường như nó”.
Mặt trời đã lên cao nhưng anh Thịnh vẫn nán lại cho hết giờ học để dẫn học sinh sang đường rồi mới về ăn trưa. Dù một ngày dẫn hàng chục cháu qua đường nhưng anh bảo vẫn chưa hết run bởi anh cần tập trung cao độ, tuyến đường này giao thông rất phức tạp. Hiểu được tấm lòng thiện nguyện của anh, công an thị trấn Nam Phước đã làm một tấm biển “Nhường đường cho người già và trẻ em” để anh thuận tiện hơn trong công việc của mình.
Cứ như thế, giữa ngược xuôi dòng người, anh Thịnh - Người dẫn đường vẫn âm thầm làm công việc của mình. Người dẫn đường ấy đã đưa các em đến bờ của sự an bình và cũng là bến bờ của tình người. Việc làm hôm nay của anh Thịnh sẽ mang nhiều ý nghĩa trong tương lai khi những mầm non ấy bước vào đời. Để rồi hằng ngày ở ngã ba Nam Phước này, người ta vẫn thấy nụ cười hồn nhiên của các em đi ngang qua bao nổi lo toan, vất vả của cuộc sống xã hội ngoài kia./.
                                                                                  Hà Dung-BTG Huyện ủyDuy Xuyên

Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

Thư sám hối gửi vợ ngày 8/3

Cuộc sống khó, khổ nhưng nàng luôn bên hắn, không lời oán than kẻ đã không lo nổi cho vợ dù chỉ là mái nhà đủ để tránh nắng mưa. Nhưng hắn vẫn chứng nào tật nấy, sáng sớm đến cơ quan, tối muộn mới mò về cùng vô vàn các lý do này nọ.
Họp hành rồi công việc, ăn trưa, về đến phòng vừa ngó cái máy tính đã thấy dòng tít nóng hổi “hôm nay là hôm nào, tháng này là tháng nào”. Thấy hoa hết mắt mũi. Trời ạ, hôm nay là kỷ niệm 6 năm ngày cưới mà ta đã “dám quên”. Lần này có lẽ nàng sẽ ăn thịt ta mất. Hắn vội vã alo cho nàng để hy vọng gỡ gạc tí nào hay tí nấy. Ai dè chưa kịp nói gì đã thấy nàng khúc khích: “Khẽ chứ, con bé còn đang ngủ”. Hóa ra nàng lại tiếp tục không truy cứu tội lỗi của hắn. Bao nhiêu lần như thế rồi.
Hôm trước có dịp ngồi với một ông già 87 tuổi, được nghe cụ phán một câu thật chí lý: “tôi sống đến ngần này tuổi rồi thấm thía một chân lý rằng tuổi nhỏ thì sợ mẹ cha, lớn lên sợ vợ, về già sợ con”. Hắn bây giờ cũng đang chìm đắm trong 2 cái sợ thường trực: sợ ông bà không chăm cháu và sợ vợ không nuôi. Thế nên, mỗi khi các ngài ấy khẽ dậm chân một cái là hắn đã tim đập chân run rồi. Nhưng làm sao nên cơ sự như thế chứ?
Hắn quyết định hy sinh một giấc ngủ trưa bắt đầu suy nghĩ. Sợ ông bà thì thật đúng rồi và chẳng có gì phải bàn cả. Đến chuyện ông bà dẫm phải cái gai mùng tơi mà hắn còn hết hồn, huống chi là... Còn tại sao hắn sợ vợ nhỉ? 5 năm trước, nàng theo hắn ra Bắc bắt đầu cuộc sống làm vợ, bỏ lại sau lưng một gia đình ấm êm mà chưa lúc nào rời xa, bỏ lại một công việc thật tốt giữa thành phố Sài Gòn. Để rồi nàng được nhận lại những gì nhỉ?
Một căn phòng trọ tạm bợ đã được thuê; một công việc với mức lương giảm đi hơn nửa? Hay là việc ngày lại ngày thui thủi đi đi về về căn phòng trọ ấy không một lời kêu than và chỉ bật khóc khi nửa đêm kẻ trộm soi đèn vào phòng hoặc việc cạy khóa lấy đi bộ máy tính với những tài liệu quý giá? Trong khi đó hắn thì sao? Vẫn tiếp tục cuộc sống cũ với công việc chẳng đâu vào đâu, chiều chiều lang thang bia bọt, tối tối lại dạo cafe với mấy ông bạn dày ăn mỏng làm. Nàng đã không hề trách cứ.
Rồi nàng quyết định về Nam Định khi không thể tiếp tục cuộc sống như thế này mãi. Hai đứa tìm mua một căn nhà cấp 4 bé tí tẹo dột nát làm tổ ấm riêng tư khi trong tay chỉ có vỏn vẹn vài triệu đồng. Những đêm mưa, hai vợ chồng mắt nhắm mắt mở ôm chăn, kéo giường chạy quanh nhà, lâu dần thành quen. Hay chuyện sau mỗi trận bão lại thêm những vạt ngói rơi như để thêm phần rôm rả. Cuộc sống khó, khổ nhưng nàng vẫn luôn bên cạnh hắn, không lời oán than một kẻ đã không lo nổi cho vợ dù chỉ là mái nhà đủ để tránh nắng mưa.
May thay, cuộc sống khó khăn dần dần cũng qua. Những tháng ngày miệt mài đèn sách đã đền đáp cho nàng thi đâu đỗ đó. Hai vợ chồng đã có một công việc được gọi là ổn định dù mức lương theo đúng nghĩa ba cọc ba đồng. Những con lợn tiết kiệm giúp ngôi nhà bớt dột hơn. Tình yêu đơm hoa kết trái khi bé Su ra đời.
Nhưng tưởng sẽ tỉnh ngộ, nhưng hắn vẫn chứng nào tật nấy. Sáng sớm đến cơ quan, tối muộn mới mò về cùng vô vàn các lý do này nọ. Nàng vẫn chỉ cười xòa, bao dung. Nàng cứ như một cỗ máy chăm sóc trẻ em hoạt động đêm ngày không biết mệt mỏi. Gần một năm trời nàng đã quên mất giấc ngủ trưa, trong khi ấy thỉnh thoảng hắn lại vênh váo với nàng vì “hôm nay tớ yêu con được 5 phút rồi nhé”.
Thế đấy, đó là rất ít trong nghìn triệu các lý do để hắn sợ vợ. Và bây giờ hắn đang ngồi đây để đăm chiêu, sám hối. Cám ơn các mẹ, cám ơn vợ đã cho hắn cuộc sống đầy ý nghĩa biết bao. Ngày 8 tháng 3, cầu chúc cho các mẹ, các chị luôn luôn hạnh phúc khi được là nỗi khiếp sợ của những người đàn ông như hắn.


Văn Phúc - VnExpress.net – 10:25 ICT Thứ sáu, ngày 08 tháng ba năm 2013

Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013

Cám ơn em nhiều lắm nghen bà xã…


Vợ bệnh mới mấy ngày mà tôi muốn điên thật rồi. Thậm chí bây giờ, cái chuyện ăn cơm tối xong, ngồi bắt tréo chân xỉa răng, coi thời sự trên tivi cũng trở thành “ham muốn tột bật”…
 Nhìn vợ trùm mền rên hừ hừ và run rẩy, tôi hết sức bực mình. Tự dưng rồi lại lăn đùng ra ốm là sao? Lớn đầu rồi, lẽ ra phải biết dầm mưa đầu mùa rất dễ bị bệnh, quên áo mưa thì phải đứng đâu đó chờ cho hết mưa rồi mới về chớ?
Bệnh nằm một chỗ rồi cơm nước, chợ búa ai lo? Con cái ai đưa rước, kèm học? Nhà cửa ai dọn dẹp, lau chùi? Quần áo ai giặt ủi? Vô bếp thì không biết chai nào là nước tương, chai nào là dầu hào, chai nào là nước mắm, chai nào là dấm ăn… Cả chuyện đổ rác cũng trở nên phức tạp. Và còn biết bao nhiêu chuyện có tên và không tên khác.
Tôi thật sự thấm thía “tổn hại” của chuyện vợ bệnh khi chiều thứ bảy không thể đi nhậu với bạn bè. “Bả bịnh rồi, tui phải đi rước mấy đứa nhỏ”- tôi miễn cưỡng trả lời mấy anh bạn.
Mà đâu phải chỉ có chiều thứ bảy? Cả những ngày khác trong tuần tôi cũng chẳng còn thong dong đi sớm để cà phê, cà pháo. Buổi trưa cũng vậy. Ngồi làm việc mà mắt cứ ngó chừng đồng hồ, không thể nào tập trung. Vậy mà có hôm còn rước trễ khiến thằng út cằn nhà: “Mẹ không bao giờ đón con trễ như ba”.
Không chỉ bị nó phê bình vì đón trễ mà nấu ăn nó cũng chê, giặt quần áo không vò kỹ mấy chỗ bẩn nó cũng trách, ủi quần áo sơ ý 2-3 li nó cũng cằn nhằn, giải không nổi bài toán lớp 5 của thằng lớn thì nó bảo chắc hồi trước đi mua bằng…
Vợ bệnh mới mấy ngày mà tôi muốn điên thật rồi. Thậm chí bây giờ, cái chuyện ăn cơm tối xong, ngồi bắt tréo chân xỉa răng, coi thời sự trên tivi cũng trở thành “ham muốn tột bật” và “hạnh phúc lớn nhất cuộc đời”. Bởi giờ đây, sau bữa cơm là dọn dẹp, rửa chén, lau bếp, bỏ quần áo vô máy giặt, xếp quần áo khô, ủi đồ cho 3 cha con, trả lời thằng lớn, giải đáp cho thằng bé…
Chỉ duy nhất một việc tôi làm không bị chê là nấu cháo cho vợ. Đó là công việc đơn giản nhất trên đời. Chỉ cần nấu gạo cho nhừ, bỏ thịt vô; nêm nếm mắm, muối, hành, tiêu rồi múc ra. Chỉ đơn giản vậy thôi mà bà xã tôi sung sướng ăn một hơi hết chén cháo và còn khen ngon.
Tôi bảo thằng út: “Đó, con thấy chưa? Cháo ba nấu tới đầu bếp số 1 trong nhà còn khen ngon”. Thằng út nghe vậy, hí hửng xin một chén. Nhưng nó vừa múc một muỗng cho vô miệng đã phun “phèo” và la lên: “Trời ơi, mặn dữ vậy ba?”. Ừ thì hồi nãy rót nước mắm ra vá để nêm lỡ tay rót hơi nhiều, đổ vô thì mắc công nên tôi cho hết vô nồi cháo.
Nói chung thì tôi đúng là một gã vụng về nhưng tôi trót làm đàn ông thì biết làm sao được? Đàn ông vá trời lấp biển chứ có phải sinh ra để làm những chuyện tủn mủn bếp núc đâu?
Tôi vẫn mang cái suy nghĩ ấy cho đến ngày có mấy cô đồng nghiệp của bà xã đến thăm. Các cô mang theo tiền lương vừa mới lãnh dùm cho bà xã. Vợ tôi đưa cả cho tôi: “Anh giữ để đi chợ, đóng tiền học cho con”. Tôi liếc chừng xấp tiền, lòng đầy thắc mắc: Tiền lương của vợ tôi sao… dầy quá vậy? Và tôi sốt ruột chờ khách ra về để khám phá bí mật về tiền lương của vợ mà bấy lâu nay tôi vốn xem thường.

Tôi thật sự không tin vào tay mình, mắt mình: Tiền lương đợt 2 của vợ tôi là 18 triệu; tạm ứng đợt đầu 5 triệu đồng. Tôi lắp bắp: “Sao… sao… lương của em nhiều vậy?”. Vợ tôi cười: “Thì hồi nào tới giờ vẫn vậy mà anh? Tháng nào em cũng được thưởng năng suất”.
Người ta nói đàn bà nhiều chuyện, còn vợ tôi sao kín miệng dữ vậy? Hóa ra cái số tiền 8 triệu hằng tháng tôi đưa cho vợ chẳng nhằm nhò gì so với tiền lương của vợ tôi. Vậy mà lúc nào tôi cũng lên mặt, làm ra vẻ mình là trụ cột gia đình.
Tôi thật sự bối rối, không biết nói sao với vợ để xóa bỏ cái “cục quê” này nên tối đó cứ ngồi mãi bên giường vợ, hết bóp tay lại bóp chân cho nàng. Vợ tôi thấy vậy thì giục: “Anh ngủ đi để mai còn dậy sớm…”. Tôi nắm lấy bàn tay thô ráp của vợ xiết chặt: “Cám ơn em nhiều lắm nghen bà xã”. Vợ tôi chớp chớp mắt rồi mỉm cười vuốt nhè nhẹ cánh tay tôi: “Bữa nay còn bày đặt khách sáo…”.
Ừ, có lẽ vợ chồng đôi khi cũng phải khách sáo như vậy. Tôi không chỉ cám ơn bà xã đã chu toàn trong ngoài mà còn cám ơn cả cơn mưa đã làm vợ tôi ngã bệnh. Nếu không có trận ốm này thì không biết tôi còn sống trong ảo tưởng mình là… trụ cột đến bao giờ!
Trần Quang 

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Tổng bí thư: 'Dư luận băn khoăn tự phê bình như hòa cả làng'



"Dư luận vẫn còn không ít băn khoăn cho rằng bước kiểm điểm tự phê bình và phê bình vừa qua như 'hòa cả làng', chẳng biết bộ phận không nhỏ (tham nhũng, biến chất...) nằm ở đâu, thậm chí có tâm tư cho rằng 'không thành công' vì không kỷ luật được ai", Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chia sẻ.
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trả lời phỏng vấn Thông tấn xã Việt Nam nhân dịp Xuân Quý Tỵ 2013.
- Tổng Bí thư đánh giá như thế nào về những kết quả toàn Đảng, toàn dân đã nỗ lực phấn đấu đạt được trong năm qua?
- Năm 2012, năm thứ hai thực hiện Nghị quyết Đại hội XI - Đảng đã ban hành nhiều chủ trương, quyết sách nhằm định hướng giải quyết nhiều vấn đề lớn và hệ trọng của Đảng, của đất nước. Với sự nỗ lực phấn đấu to lớn của toàn Đảng, toàn quân, toàn dân, đất nước đã từng bước vượt qua khó khăn, thách thức và đạt được những kết quả quan trọng trên các lĩnh vực. Tình hình an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội; độc lập, chủ quyền quốc gia được giữ vững. Kinh tế vĩ mô tiếp tục ổn định; lạm phát được kiềm chế thành công ở mức một con số (6,8% so với 18% năm 2011); tăng trưởng GDP đạt trên 5%.
Tuy nhiên, phải nói rằng, 2012 là năm đầy khó khăn. Tình hình thế giới và khu vực diễn biến phức tạp, khó lường; khủng hoảng tài chính và suy giảm kinh tế toàn cầu đã tác động bất lợi đến công cuộc xây dựng, phát triển của đất nước.
Nền kinh tế đất nước bộc lộ nhiều hạn chế, yếu kém; kinh tế vĩ mô chưa ổn định vững chắc; lãi suất tín dụng vẫn còn cao; nợ xấu, hàng tồn kho lớn; thị trường bất động sản đóng băng. Hoạt động sản xuất kinh doanh gặp nhiều khó khăn, hàng loạt doanh nghiệp phải giải thể, ngừng hoạt động... đã tác động tiêu cực đến công tác xóa đói giảm nghèo, giải quyết việc làm.
Đời sống của một bộ phận nhân dân, nhất là người nghèo, người lao động có thu nhập thấp rất khó khăn; chênh lệch giàu nghèo gia tăng. Tình hình tội phạm và tệ nạn xã hội; tình trạng ô nhiễm môi trường, vi phạm an toàn vệ sinh thực phẩm, tai nạn giao thông vẫn đáng lo ngại. Vấn đề biển Đông diễn ra phức tạp, các thế lực thù địch tiếp tục tìm mọi cách chống phá Đảng, Nhà nước, nhằm gây mất ổn định chính trị xã hội và đe dọa chủ quyền, an ninh quốc gia.
- Gần đây, trong phát biểu của Tổng Bí thư tại các diễn đàn hội nghị, cuộc làm việc, cụm từ "tái cơ cấu", "đổi mới mô hình tăng trưởng" thường được nhấn mạnh. Phải chăng đây là tư tưởng mới của Đảng trong đường lối phát triển đất nước thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa?
- Một nội dung tư tưởng mới có ý nghĩa xuyên suốt của Nghị quyết Đại hội XI là đưa đất nước phát triển nhanh và bền vững, cơ cấu lại nền kinh tế gắn với đổi mới mô hình tăng trưởng, giải quyết hài hòa hơn mối quan hệ giữa tăng trưởng nhanh và phát triển bền vững, chuyển từ phát triển theo chiều rộng sang theo chiều sâu, nâng cao năng suất, chất lượng, hiệu quả, sức cạnh tranh của nền kinh tế.
Tái cơ cấu nền kinh tế gắn với đổi mới mô hình tăng trưởng là nhiệm vụ lớn và phức tạp, cần được triển khai thực hiện đồng bộ ở các ngành, các lĩnh vực, trên phạm vi cả nước và ở từng địa phương, đơn vị cơ sở. Trước mắt, tập trung ưu tiên tái cấu trúc ba lĩnh vực đặc biệt quan trọng là đầu tư công; hệ thống ngân hàng thương mại và các tập đoàn kinh tế, tổng công ty nhà nước.
Qua làm việc, tiếp xúc, lắng nghe các ý kiến đóng góp, phản hồi, có thể thấy cán bộ, đảng viên và nhân dân đều đồng tình, đánh giá cao, cho rằng Đảng đã ban hành nhiều nghị quyết rất "đúng", rất "trúng", vấn đề còn lại là tổ chức thực hiện ra sao, kết quả đến đâu, có tạo được chuyển biến thực sự trên thực tế không. Đi làm việc các nơi, tôi vẫn thường nhắc đi nhắc lại nhiều lần, để nghị quyết đi vào cuộc sống, mỗi bộ, ngành, địa phương, đơn vị cần nắm chắc nội dung, tinh thần nghị quyết, vận dụng sáng tạo vào thực tế tại địa phương, đơn vị, xác định mục tiêu ưu tiên trong từng giai đoạn. Tăng cường công tác kiểm tra, giám sát, tăng cường kỷ luật kỷ cương trong việc tổ chức thực hiện Nghị quyết của Đảng.
Càng đi xuống cơ sở càng thấy rõ, sự năng động, sáng tạo của cán bộ, nhất là người đứng đầu, có vai trò rất quan trọng. Như xã Phú Hiệp (huyện Tam Nông) -một xã thuộc diện khó khăn ở vùng sâu Đồng Tháp Mười, nhưng đã rất thành công với mô hình hợp tác xã nông nghiệp kiểu mới; phong trào xây dựng nông thôn mới được đẩy mạnh nhờ biết vận dụng những tiêu chí phù hợp với điều kiện thực tế ở địa phương.
Hay xã Trạm Tấu, một trong 10 xã vùng cao của huyện Trạm Tấu - huyện đặc biệt khó khăn ở phía Tây của tỉnh Yên Bái, có hơn 80% diện tích là đất rừng, đất lâm nghiệp, nhưng không để xảy ra cháy rừng; 97% dân số là đồng bào Mông nhưng bà con đã thực hiện định canh định cư. Đảng ủy, chính quyền xã đã thành công trong việc vận động người dân có đất, hiến đất cho người thiếu đất, nhờ vậy 100% số hộ trong xã đều có đủ đất sản xuất.
- Sau gần một năm thực hiện Nghị quyết Trung ương 4, Tổng Bí thư cho biết cần phải làm gì để Nghị quyết tiếp tục được triển khai quyết liệt và hiệu quả?
- Trong lịch sử, đây không phải lần đầu tiên Đảng ban hành một nghị quyết về xây dựng Đảng. Nhưng ngay từ khi ra đời, Nghị quyết Trung ương 4 về xây dựng Đảng đã thu hút sự quan tâm, đồng tình hưởng ứng của tuyệt đại đa số cán bộ, đảng viên và nhân dân, cho rằng Đảng đã bắt trúng bệnh và bốc đúng thuốc. Bản thân tiêu đề "Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay" đã nói lên tính thời sự, cấp bách của việc ban hành Nghị quyết này.
Bước vào kinh tế thị trường, mở cửa, hội nhập quốc tế, nhiều vấn đề mới đang đặt ra, cả về lý luận và thực tiễn. Trong khi đó, công tác xây dựng Đảng và đội ngũ cán bộ, đảng viên còn những hạn chế, yếu kém, khuyết điểm đáng lo ngại, nhất là tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên... Với tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, Nghị quyết Trung ương 4 về xây dựng Đảng đã chỉ rõ 3 vấn đề cấp bách, 4 nhóm giải pháp cần làm ngay để xây dựng Đảng thực sự trong sạch, vững mạnh cả về tư tưởng, tổ chức và cán bộ.
Sau gần một năm triển khai, việc kiểm điểm tự phê bình và phê bình đã được tiến hành từ cấp lãnh đạo cao nhất của Đảng đến từng đảng viên, trở thành đợt sinh hoạt chính trị đặc biệt quan trọng. Tuy nhiên, dư luận vẫn còn không ít băn khoăn cho rằng bước kiểm điểm tự phê bình và phê bình vừa qua như "hòa cả làng," chẳng biết bộ phận không nhỏ (tham nhũng, biến chất...) nằm ở đâu, thậm chí có tâm tư, tâm trạng chưa hài lòng, cho rằng "không thành công" vì không kỷ luật được ai.
Đằng sau sự quan tâm và nỗi băn khoăn đó, có thể cảm nhận nhân dân trông đợi và kỳ vọng nhiều lắm, yêu cầu, đòi hỏi cao lắm và trách nhiệm chính trị của Đảng lớn lắm. Cần nhận thức rõ rằng Nghị quyết này với yêu cầu trước mắt chủ yếu là để cảnh tỉnh, cảnh báo, răn đe, ngăn chặn, nếu ai không chịu nhận khuyết điểm, không chịu sửa thì mới kỷ luật, xử lý.
Vả lại, việc thực hiện Nghị quyết Trung ương 4 không phải chỉ có kiểm điểm tự phê bình và phê bình mà còn một loạt biện pháp, giải pháp về cơ chế, chính sách, tổ chức, cán bộ, chế độ sinh hoạt, cơ chế giám sát , công tác giáo dục...
Có thể dễ dàng nhận thấy, các nội dung của Nghị quyết Trung ương 4 đang được triển khai thực hiện rất khẩn trương và nghiêm túc. Bộ Chính trị, Trung ương Đảng đã ban hành một loạt nghị quyết, kết luận, quy định quan trọng về giáo dục, quản lý cán bộ, đảng viên; sự gương mẫu của người đứng đầu; về xây dựng quy hoạch cán bộ cấp Trung ương..., đã lập lại Ban Nội chính Trung ương, Ban Kinh tế Trung ương. Tăng cường kiểm tra, giám sát, đôn đốc việc thực hiện Nghị quyết; chấn chỉnh ngay một số khuyết điểm; đổi mới ngay một số lề lối, phong cách công tác; xử lý nghiêm một số cán bộ có sai phạm ở các cấp...
Mới đây nhất, tại Kỳ họp thứ 4, Quốc hội đã thông qua nhiều luật, nghị quyết quan trọng, đáng chú ý là Luật phòng, chống tham nhũng (sửa đổi), Nghị quyết về việc lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm đối với những người giữ chức vụ do Quốc hội, HĐND bầu hoặc phê chuẩn. Xây dựng, chỉnh đốn Đảng là công việc rất khó khăn, phức tạp; đó là cuộc đấu tranh cam go ngay trong mỗi con người, mỗi tổ chức, là công tác con người, dễ đụng chạm đến danh dự, lợi ích, quan hệ của con người.
Khó nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến sinh mệnh của Đảng và sự tồn vong của chế độ. Điều quan trọng có ý nghĩa quyết định là tất cả chúng ta, từ trên xuống dưới, đều phải có quyết tâm rất lớn, sự thống nhất rất cao, có biện pháp thực hiện quyết liệt, khả thi, chỉ đạo chặt chẽ với một phương pháp tư duy đúng đắn, bình tĩnh, tỉnh táo. Mỗi cá nhân tốt thì tổ chức sẽ tốt, mỗi tổ chức tốt thì Đảng ta sẽ mạnh, mà Đảng vững mạnh thì dân tộc ta sẽ mãi trường tồn.
- Nhân dịp Xuân mới Quý Tỵ 2013, Tổng Bí thư có điều gì nhắn gửi tới đồng bào, chiến sỹ cả nước và kiều bào ở nước ngoài?
- Năm 2013, bên cạnh những thuận lợi và thành tựu đã đạt được, dự báo tình hình thế giới cũng như ở trong nước sẽ còn tiếp tục khó khăn. Tôi mong toàn Đảng, toàn quân và toàn dân ta hãy vững một niềm tin, đồng lòng nhất trí, quyết tâm đưa đất nước vượt qua khó khăn, thách thức, tiếp tục những bước phát triển vững chắc. Mỗi gia đình, mỗi người dân Việt Nam có một năm mới nhiều niềm vui, hạnh phúc và thành công. Từ niềm vui nhỏ sẽ nhân nên niềm vui lớn, từ thành công nhỏ sẽ làm nên thành công lớn của đất nước, dân tộc.
Theo TTXVN

'Niềm tin với Đảng đang bị thách thức'



"Niềm tin của nhân dân đối với Đảng và chế độ đang bị suy giảm do tệ tham nhũng, lãng phí, suy thoái đạo đức lối sống của một bộ phận cán bộ, đảng viên. Nhưng tôi tin, nhân dân bao dung vẫn tin và kỳ vọng nếu Đảng kịp thời chỉnh đốn", Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trả lời báo chí.
- Năm 2012, tính cởi mở và dân chủ đã được thể hiện rất rõ trên các diễn đàn thảo luận về những vấn đề hệ trọng của đất nước. Chủ tịch nước đánh giá như thế nào về nhận định này?
- Tôi thấy rất rõ, hoạt động của các cơ quan Đảng, Nhà nước ngày càng được người dân quan tâm. Qua những cuộc tiếp xúc cử tri gần đây, tôi thấy người dân đánh giá cao hoạt động của Quốc hội. Với tư cách là cơ quan quyền lực cao nhất của đất nước, Quốc hội đã ngày càng đáp ứng được nhiệm vụ và vai trò, nhất là việc thể hiện ý chí, nguyện vọng của nhân dân.
- Nghị quyết Trung ương 4 khẳng định, một bộ phận không nhỏ đảng viên suy thoái, nhưng kết quả thực hiện nghị quyết vừa qua chưa cao. Xin Chủ tịch nước đánh giá về vấn đề này?
- Chúng tôi được hỏi câu này nhiều lắm, có người khen, người chê. Vấn đề này, xin khẳng định là phải kiên trì tiến hành, không lùi bước, không thể không làm, nhưng không thể chỉ một lần, một sớm một chiều mà giải quyết ngay được.
Thực tế là vậy, không nên chán nản. Chúng ta phải nhận thức cho đúng, phải hết sức kiên trì, liên tục tiến hành công cuộc xây dựng Đảng. Quốc hội đã thông qua Nghị quyết về lấy phiếu, bỏ phiếu tín nhiệm hàng năm. Đó chính là dân chủ hóa. Điều quan trọng là phải làm thực chất, phải có cơ chế kiểm tra chống lại hiện tượng “vận động,” “mua phiếu.” Trung ương Đảng cũng có chủ trương bỏ phiếu tín nhiệm tương tự và Mặt trận Tổ quốc cũng sẽ có cơ chế tham gia giám sát đội ngũ cán bộ.
- Chủ tịch nước đánh giá như thế nào về sự tin tưởng của nhân dân đối với chế độ?
- Nhân dân Việt Nam đã tin tưởng, gắn bó với Đảng và chế độ hơn 80 năm qua, kể cả những lúc khó khăn nhất. Niềm tin đó đang bị thách thức và suy giảm do tệ tham nhũng, lãng phí, suy thoái đạo đức lối sống của một bộ phận cán bộ, đảng viên.
Nhưng tôi tin, nhân dân bao dung vẫn tin và kỳ vọng vào Đảng nếu Đảng kịp thời chỉnh đốn, sửa chữa những yếu kém, khuyết điểm trong bộ máy của mình. Tuy vậy, không được lạm dụng lòng tin của nhân dân. Mỗi một cán bộ, chức càng cao, quyền càng to thì trách nhiệm trước sự suy giảm niềm tin của nhân dân vào Đảng càng lớn.
Khắc phục những khuyết điểm hiện nay còn là để khẳng định vai trò, trách nhiệm của Đảng với tương lai của đất nước và sự trường tồn của dân tộc như Đảng ta đã làm trong suốt gần một thế kỷ đã qua.
- Chủ tịch nước có thường xuyên nhận được những thư từ của công dân?
- Thư thì hàng ngày tôi nhận được rất nhiều, trên tất cả các lĩnh vực, từ những chuyện rất cụ thể của cuộc sống hàng ngày đến những công việc lớn lao của đất nước, tôi chú ý đến những bức thư chân thực, tâm huyết, xây dựng. Nhiều bức thư rất cảm động, hữu ích, thậm chí có tác dụng trực tiếp đến chính sách của nhà nước, và tôi không thể nói điều gì khác ngoài lòng cảm ơn chân thành.
- Sau hơn một năm ở cương vị là người đứng đầu Nhà nước, đã có những vụ việc nào về bức xúc của nhân dân để lại cho Chủ tịch băn khoăn, trăn trở nhiều nhất?
- Tôi nghĩ rằng, bức xúc thì nhiều, nhưng tựu trung lại mấy vấn đề lớn là làm thế nào trong năm mới, chúng ta tập trung giải quyết những vấn đề về dân sinh và kinh tế cho tốt hơn. Đến doanh nghiệp thì được nghe kiến nghị thiếu vốn, bất cập vướng mắc nhiều quá; gặp người lao động thì được phản ánh về thiếu việc làm, thu nhập thấp, tình trạng tiêu cực, tham nhũng...
Sắp tới, phải làm sao vừa giải quyết tốt hơn vấn đề dân sinh kinh tế, vừa phải giải quyết tốt hơn vấn đề quốc phòng an ninh đất nước, giữ vững chủ quyền quốc gia và triển khai toàn diện công tác đối ngoại theo đường lối Đại hội XI của Đảng.
Mình mong dân tin Đảng, nhưng vẫn còn nhiều người mất việc, không có việc làm, nghèo đói; tham nhũng, lãng phí không kiên quyết ngăn chặn có hiệu quả thì làm sao tin? Băn khoăn, trăn trở nhiều lắm!
Chủ tịch nước trả lời về vấn đề Biển Đông
- Thưa Chủ tịch nước, năm 2012, ngoại giao Việt Nam có hàng loạt sự kiện hợp tác song phương và đa phương sôi nổi. Kết quả của những hoạt động đó như thế nào?
- Năm 2012, Việt Nam nhấn mạnh chủ trương mới và quan trọng trong đối ngoại: Việt Nam không chỉ hội nhập kinh tế, mà còn hội nhập quốc tế một cách sâu rộng và toàn diện, cả về chính trị.
Mặc dù tình hình kinh tế đất nước trong năm qua còn nhiều khó khăn, tình hình quốc tế và khu vực có nhiều diễn biến phức tạp, nhưng do chính sách đối ngoại đúng đắn, bạn bè quốc tế tiếp tục tin tưởng, ủng hộ sự nghiệp bảo vệ và xây dựng đất nước của Việt Nam. Vốn ODA cơ bản không giảm so với những năm trước, vốn FDI đăng ký mới thấp hơn nhưng phần vốn thực hiện vẫn xấp xỉ năm trước, góp phần duy trì phát triển trong điều kiện hết sức khó khăn, tiếp tục củng cố vai trò và vị trí của Việt Nam trên trường quốc tế.
Lập trường của Việt Nam trong việc bảo vệ chủ quyền biển đảo được bạn bè quốc tế chia sẻ, ủng hộ. Năm qua, đã có hơn 30 đoàn khách gồm nguyên thủ, người đứng đầu Nhà nước, Chính phủ, các cơ quan lập pháp của các quốc gia đã đến thăm, làm việc với Việt Nam và đều kỳ vọng về sự hợp tác trước mắt và lâu dài với nước ta. Đó là những quan hệ hợp tác có lợi cả trên bình diện song phương và đa phương...
- Các quốc gia Đông Nam Á giữ vị trí như thế nào trong chính sách đối ngoại của Việt Nam?
- Việt Nam luôn xác định là thành viên tích cực và có trách nhiệm của ASEAN. Đảm nhiệm Chủ tịch luân phiên ASEAN cũng như khi là thành viên bình thường, Việt Nam luôn có những việc làm, sáng kiến góp phần củng cố sự đoàn kết và thúc đẩy xây dựng cộng đồng ASEAN, được các thành viên ASEAN cùng các nước tán thành.
Những nước lớn trong quan hệ đối tác với ASEAN, cũng rất coi trọng quan hệ với Việt Nam, quyết định nâng tầm quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam, và qua Việt Nam để khẳng định quan hệ với khu vực Đông Nam Á.
Chúng ta quan hệ đa phương, chú ý phát triển quan hệ với các nước lớn, nhưng luôn đặc biệt coi trọng quan hệ với ASEAN. Đây là chủ trương nhất quán trong quan hệ với các nước láng giềng. Tôi muốn hỏi lại, bạn có coi trọng quan hệ với hàng xóm của mình không?
- Chủ đề Biển Đông đang được chú ý tại các diễn đàn trong nước và quốc tế. Quan điểm của Việt Nam về vấn đề này như thế nào?
- Biển Đông là chủ đề Việt Nam luôn quan tâm, ASEAN và nhiều nước trên thế giới có quan hệ lợi ích gắn với Biển Đông cũng rất chú trọng. Việt Nam đã tuyên bố và khẳng định rất rõ ràng lập trường của mình: tranh chấp về chủ quyền ở Biển Đông phải được giải quyết bằng các biện pháp hòa bình, trên cơ sở luật pháp quốc tế trong đó có Công ước Luật Biển 1982.
Giữa Trung Quốc và ASEAN đã ký thỏa thuận về DOC. Hai bên cũng đã thỏa thuận việc xây dựng bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông COC, nâng những nguyên tắc đó lên cao hơn, có tính pháp lý ràng buộc. Tuy nhiên, chúng ta chủ trương tất cả những vấn đề đó phải được giải quyết hòa bình, hữu nghị, không dùng vũ lực, để Biển Đông thực sự hoà bình, ổn định, an ninh, an toàn và tự do hàng hải.
Trung Quốc cũng tuyên bố như vậy với ASEAN. Trên thực tế, các vấn đề diễn ra về cơ bản là cũng theo các nguyên tắc và phương châm như trên. Tuy nhiên, vẫn có những va chạm nhất định trên Biển Đông mà chúng ta đã chứng kiến trong năm qua.
Tôi một lần nữa nhấn mạnh, giải quyết tháo gỡ vấn đề này phải tuân thủ nguyên tắc luật pháp quốc tế và thực hiện theo phương châm hòa bình, hữu nghị giữa các bên liên quan. Những nguyên tắc này, không chỉ Trung Quốc và ASEAN công nhận, mà cộng đồng quốc tế, nhất là những nước quan tâm và có lợi ích ở Biển Đông, cũng thừa nhận và ủng hộ. Việt Nam luôn khẳng định nguyên tắc này trên các diễn đàn, hội thảo...
- Cũng tuyên bố chủ quyền với quần đảo Trường Sa, Philippines và Brunei có đồng tình với Việt Nam trong việc xử lý vấn đề Biển Đông?
- Không chỉ Philippines, Brunei mà cả Malaysia, Indonesia và nhiều nước khác trong ASEAN, tuy không có lợi ích trực tiếp ở Biển Đông, cũng ủng hộ những quan điểm đó. ASEAN lấy đồng thuận làm nguyên tắc hoạt động, nghĩa là tất cả các thành viên đều thống nhất trong vấn đề này. Đó là quan điểm, nguyên tắc chung của tất cả các thành viên ASEAN; là cơ sở quan trọng để Việt Nam cũng như cộng đồng ASEAN đi đến đàm phán với Trung Quốc hiện nay và tương lai.
- Chúng ta chủ trương giữ vững chủ quyền biển đảo bằng con đường ngoại giao hòa bình, nhưng tình hình biển đảo ở Biển Đông thời gian qua khiến người dân chưa an tâm. Chủ tịch nước có chia sẻ gì với người dân về vấn đề này?
- Người dân lo lắng, bức xúc về tình hình Biển Đông là đúng. Đó là lòng yêu nước và tinh thần độc lập đã được trao chuyền qua bao thế hệ. Đảng và Nhà nước ta chủ trương như thế nào cũng phải trên cơ sở lòng dân làm gốc. Lợi ích của Việt Nam trên Biển Đông được luật pháp quốc tế thừa nhận và bảo vệ theo Công ước Luật Biển 1982.
Chúng ta sẽ dựa vào luật pháp quốc tế, lấy đó làm cơ sở và sức mạnh để bảo vệ lợi ích, chủ quyền quốc gia của mình. Chúng ta đấu tranh mềm dẻo nhưng cũng đồng thời phải thường xuyên chủ động củng cố mặt trận quốc phòng an ninh, nâng cao cảnh giác trước mọi diễn biến ở khu vực, kiên quyết bảo vệ bằng được chủ quyền lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc mình.
- Bước sang năm mới, Chủ tịch có thông điệp gì gửi đến toàn thể nhân dân?
- Chúng ta đã bước sang năm thứ 3 thực hiện kế hoạch 5 năm của Đại hội Đảng XI. Chúng ta đang quyết tâm thay đổi, tái cấu trúc nền kinh tế và ổn định kinh tế vĩ mô để phát triển ngày càng bền vững hơn, chất lượng hơn, hiệu quả hơn. Từ đó đảm bảo mục tiêu đến năm 2020, Việt Nam cơ bản trở thành một nước công nghiệp theo hướng hiện đại.
Trong 2 năm qua, kể cả năm 2013, chúng ta vẫn phải trải qua giai đoạn tái cơ cấu lại nền kinh tế, chấp nhận mức độ tăng trưởng thấp hơn giai đoạn trước; nhưng đồng thời phải thay đổi chất lượng tăng trưởng của nền kinh tế, chuẩn bị tiền đề cho những giai đoạn sau.
Vì thế, tôi mong rằng đồng chí, đồng bào cả nước hết sức nỗ lực phấn đấu trên mỗi cương vị khác nhau của mình để thực hiện tốt, thành công những mục tiêu mà chúng ta đã đề ra. Tôi tha thiết mong nhân dân ta ấm no, hạnh phúc, đất nước ta hoà bình, thịnh vượng.
Theo TTXVN